Thơ 7 chữ hay còn gọi là thơ thất ngôn, thể thơ “thất ngôn” xuất phát từ lâu đời và được phát triển vào thời nhà Đường ở Trung Quốc với hai bậc thánh nhân là Tiên Thi – Lý Bạch và Thánh Thi – Đỗ Phủ. Thể thơ này ban đầu có niêm luật rất chặt chẽ (luật gieo vần, âm, thanh bằng, trắc…) nhưng sau này được đơn giản hóa dần để phù hợp với thị hiếu của độc giả. Với đa dạng, phong phú về đề tài: tình yêu, tình bạn, mùa xuân, cuộc sống, bạn có thể tìm thấy nhiều điều thú vị từ tập thơ 7 chữ hay về chủ đề tình yêu, tình bạn, mùa xuân ngay dưới đây.

  1. Thơ 7 chữ về tình yêu

Mãi Yêu Thương

Thơ: My Chau Nguyen

Đã nguyện bên em đến cuối đời
Cho dù thế sự có đầy vơi
Bao người ban tặng lời chúc phúc
Dẫu khó mai sau chẳng thể dời

Đi nhé em yêu trọn đường tình
Cho dù kiếp sống có điêu linh
Sắc cầm đôi lứa tròn duyên ước
Ta sẽ về nơi chốn thanh bình

Mặc cho mưa gió lạnh lùng bay
Yêu thương hai đứa vẫn đong đầy
Mong lần ước hẹn là sau cuối
Ân ái bên nhau suốt đêm ngày

Thương mến trao nhau mãi cứ đầy
Như rượu uống dần men rượu say
Gọi nhau thắm thiết”mình ơi” nhé
Mãi mãi yêu thương trọn kiếp này.

Bến Bờ Hạnh Phúc

Thơ: My Nhung

Anh vẫn yêu em suốt cuộc đời
Cho dù hạnh phúc, lúc đầy vơi
Hoặc khi cực khổ hay gian khó
Ta mãi bên nhau rộn tiếng cười.

Từ ngày hai đứa đã thành đôi
Hạnh phúc, đắng cay, những ngọt bùi
Nghĩa tình nồng mặn cùng san sẽ.
Góp sức chung tay xây cuộc đời.

Xem thêm  Tập thơ cho bé 3 tuổi kích thích sự học

Bây giờ tuy còn khó em ơi!
Nhưng hãy vững tin ….sẽ rạng ngời
Bởi ta quyết chí cùng vươn tới
Tổ ấm yêu thương đang gọi mời.

Cho dù cuộc sống giản đơn thôi
Có phải không em cũng tuyệt vời
Gia đình hạnh phúc vui phơi phới
Yêu biết bao nhiêu tiếng con cười.

Bến Tình

Thơ: Hoàng Hôn Tím

Em hứa yêu anh trọn một đời
Chân tình tha thiết chẳng hề vơi.
Mình sẽ trao nhau niềm hạnh phúc.
Dẫu bao gian khó chẳng đổi dời.

Ta sánh vai nhau giữa bến tình,
Cho duyên đôi lứa đẹp lung linh.
Yêu thương trao nhé niềm mơ ước
Được mãi chung đôi sống an bình.

Mây trắng lưng trời mây trắng bay
Tình ta như nắng ấm ươm đầy
Cùng dìu nhau đi về bến cuối.
Gắn bó sắt son những tháng ngày.

Tình ái trao nhau vẫn đong đầy,
Ta cùng bồi đắp mối duyên say.
Trọn kiếp chúng mình yêu nhau nhé,
Ký ức trong tim đậm dấu này.

Chiều Vắng

Thơ: Ngọc Liên

Ngọn gió heo may thoảng giữa đời
Cho niềm tiếc nhớ mãi không vơi
Tình em gửi trọn về phương ấy
Nguyện ước hôm nao quyết chằng dời.

Cùng đắp xây nha giấc mộng tình
Mơ vần hạnh phúc chẳng điêu linh
Niềm yêu một thuở nào phai úa
Chốn cũ còn đây chuyện chúng mình.

Mộng nhé xin đừng vỗ cánh bay
Tình ơi hãy rót mãi cho đầy
Vần thơ em dệt chiều hôm ấy
Có cả hương hoa sợi nhớ gầy.

Tình đó trong em vẫn ngập đầy
Bao mùa kỷ niệm cứ hoài say
Chiều nay lối cũ sầu hiu hắt
Bởi vắng anh rồi gió lắt lay !

Tứ Tuyệt Tình Thơ

Thơ: Phạm Thành

Hương yêu thuở ấy thật say nồng
Ở đó bây giờ có nhớ không?
Chớ để tâm hồn thêm trống rỗng
Sao tình lại cứ ngỡ mùa đông.

Đã quá yêu rồi muốn có nhau
Mai sau cuộc sống dẫu phai màu
Còn đâu có chỗ mà nương náu
Để lại trong lòng những nỗi đau

Xem thêm  Cách làm người ấy hết giận với chùm thơ xin lỗi người yêu cực chất

Trao nhau cháy bỏng nụ hôn đầu
Chửa biết sau này sẽ tới đâu?
Nghĩ đến tương lai mà dạ nẫu
Tình mình vẫn thắm thiết dài lâu

Dạo ấy yêu em quá ngọt lành
Đêm nào cũng đợi đến sang canh
Tình ta nếu được thêm đôi cánh
Chốn cũ bay về sẽ thật nhanh

Tình yêu đã có thật nồng nàn
Kỷ niệm trong lòng vẫn chứa chan
Cách biệt xa xôi đừng có nản
Đôi mình mãi mãi chẳng lìa tan !

2. Thơ 7 chữ về tình bạn

Năm Tháng Bạn Bè

Ta có trong năm tháng bạn bè
Trong lối mòn xưa cỏ rêu che
Nửa đời chìm nổi về bên bạn
Lại vui như chẳng nắng sương gì

Ta có trong năm tháng bạn bè
Mạ trong ngọn gió lạnh lùng khuya
Cha trong hạt cát đêm sao hiện
Và em trong đèo núi cách chia

Ta có trong năm tháng bạn bè
Niềm thương nổi nhớ với say mê
Câu thơ thức đến canh gà muộn
Tóc bạc bên đèn đọc nhau nghe

Ta như sóng ấy dễ tan đi
Bạn là ghềnh đá dấu ta ghi
Những gì sâu thẳm ngoài vô tận
Đều có cho ta giữa bạn bè

Rét quá nên thơ không thể ngủ
Đốt lên ngọn lửa ấm lòng nhau
Ngoài kia sông nép vào bóng cỏ
Đêm lạnh vắt ngang tiếng còi tàu…

Bạn Đến Chơi Nhà

Đã bấy lâu nay bác tới nhà.
Trẻ thời đi vắng, chợ thời xa.
Ao sâu nước cả, khôn chài cá,
Vườn rộng rào thưa, khó đuổi gà.
Cải chửa ra cây, cà mới nụ,
Bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa.
Đầu trò tiếp khách, trầu không có,
Bác đến chơi đây ta với ta.

Bạn Tôi

Bạn bè ly cách muốn sang thăm
Như ánh bình minh ngóng nguyệt rằm
Vó ngựa Sỹ Nguyên xa nẻo Thục
Tiếng đàn Du Thụy vắng tri âm
Chợt tuôn trước cửa, cơn mưa ngạt
Thoáng nhớ bên song, ngọn khói trầm
Hôm hẹn gặp nhau, lòng thổn thức
Đến nay, đã được mấy mươi năm…

Xem thêm  Ngẫm về cuộc đời với thơ cuộc đời bạc bẽo

Còn gặp nhau thì hãy cứ say
Say tình say nghĩa bấy lau nay
Say thơ say nhạc say bè bạn
Quên cả không gian lẫn tháng ngày.

Ta đem trái đất ngâm thành rượu
Ta lấy càn khôn nướng thành mồi
Ước chi ta gặp người tri kỷ
Đem rượu mồi ra túy lúy say.

Tình bạn gắn kết bao người lại
Có nhiều bạn tốt đáng tự hào.

Tôi Nợ Bạn

Tôi còn nợ bạn hai cân mận
Định cuối xuân này sẽ trả xong
Ngờ đâu hôm ấy mình tới lớp
Bạn ốm ở nhà có tiếc không
Nhà bạn ở bên kia sông Đuống
Tôi ở bên này cách quá xa
Ngờ đâu cái tên lớp trưởng
Hát những gì mỗi lúc đi qua
Ngày tháng lần lượt rủ nhau đi
Chồi non lộc biếc lá xanh rì
Định đến cuối xuân mình trả nợ
Lại sợ người ta… tưởng tượng gì!

Ký Ức

Mái trường tôi rợp bóng hàng cây
Nơi chúng tôi học tập hàng ngày
Bao kỷ niệm buồn vui nơi ấy
Lúc ra trường liệu nỡ chia tay?

Mới ngày nào tôi bước tới đây
Như một chú chim non bỡ ngỡ
Đeo trên lưng cặp đầy sách vở
Vì ngày mai, kinh sử dùi mài.

Cùng bạn bè hướng tới tương lai
Trong một tập thể cùng tiến bước
Ngày qua ngày, hiểu nhau hơn trước
Rồi một ngày: Chẳng thiếu được nhau.

Lũ chúng tôi ý hợp tâm đầu
Ba năm rồi biết bao ký ức
Cũng có lúc giận nhau phát tức
Nhưng xong rồi lại thấy thương nhau…^^

Bây giờ đã lớp Tám còn đâu
Một năm nữa phải xa rồi đấy
Chỉ mong sao thời gian ngừng lại
Để chúng mình đừng phải chia tay

Những phương trời xa cách mai đây
Xin các bạn chớ quên tôi nhé
Hãy nhớ lúc chúng ta còn bé
Để những gì đẹp mãi không phai.