Tình đơn phương như một sợi dây sắt đầy gai quấn chặt lấy trái tim của những kẻ khờ dại, dù cảm thấy rất đau nhưng vẫn không thể tháo bỏ được. Những bài thơ lục bát tình yêu đơn phương sau đây là những bài thơ tình yêu buồn, là những dòng tâm sự đồng cảm cùng những ai đang yêu đơn phương. Nếu bạn cảm thấy buồn thì hãy tìm đến thơ và nhạc, điều đó sẽ giúp bạn giải tỏa được nỗi buồn giấu kín trong tim.

Thơ lục bát tình yêu đơn phương

Đơn Phương

(Phạm Đức)

Tôi tìm em, em tìm ai
Để đôi khi tiếng thở dài hòa chung
Gần nhau mà chẳng yêu cùng
Đơn phương tôi cứ thủy chung một mình
Trái tim tôi vẫn để dành
Cho em – người vốn vô tình với tôi

Còn em lại đến với người
Tôi không ghen, chỉ buồn thôi, thật buồn.
Cái bông hoa nở giữa vườn
Hương thơm nhiều lúc lại thường bay xa
Thôi thì em đó tôi đây
Không yêu nhau được dẫu đầy thương yêu

Mong em yêu và được yêu
Đừng như tôi chỉ một chiều tương tư

Không Là Giấc Mơ

Tình yêu như một giấc mơ
Không ai biết được chữ ngờ trước đâu
Biết là chuốt lấy khổ sầu
Nhưng ta vẫn cứ cấm đầu vào yêu

Thề non hẹn ước thì nhiều
Mấy ai làm được cái điều đó chưa
Như trời sáng nắng chiều mưa
Như mây và gió đẩy đưa bất thường

Lần đầu nếu chọn sai đường
Có khi chuốt lấy đau thương cả đời
Không như các thứ trò chơi
Mà người điều khiển được rồi chán ngay

Yêu nhau thì phãi nồng say
Chọn đời suốt kiếp không thay đổi lòng
Cũng không một dạ hai lòng
Đồng cam cộng khổ vợ chồng bên nhau

Sớt chia cay đắng ngọt ngào
Thì làm gì có thương đau để buồn
Quan tâm nhiều đến đối phương
Mãi không có chuyện lệ tuông vì tình.

Nhớ !

Lời yêu anh gửi vào thơ,
Trao em hạnh phúc mong chờ bấy lâu.
Con tim anh mãi u sầu,
Khắc ghi đậm nét ngàn câu thơ tình…

Em cười chúm chím thật xinh,
Đôi mắt ẩn chứa ân tình xuyến xao.
Nụ hôn nồng ấm hôm nào,
Chứa tình anh đó dạt dào thương yêu.

Đâu rồi em những buổi chiều,
Cùng anh dạo phố yêu kiều dáng xinh.
Đâu rồi những sáng bình minh,
Em mang hạnh phúc, ân tình trao anh.

Nhớ sao, giọng nói yến oanh,
Dịu dàng thủ thỉ, ngọt lành bên tai.
Nhớ sao, nỗi nhớ thật dài…
Bên em say đắm, thiên thai cuộc tình!

Chòng Chành Nỗi Nhớ

Đêm nay nỗi nhớ lại về
Ôi sao nhớ quá tái tê phận hồng
Hỏi anh còn nhớ hay không
Nhờ mây nhắn gió nỗi lòng của tôi

Đêm buồn chiếc bóng đơn côi
Lệ trào rớt xuống mặn môi đâu còn
Thà đừng biết đến thì hơn
Yêu chi để khổ giận hờn cao xanh

Nỗi buồn cứ mãi chòng chành
Nữa thương nữa nhớ trên vành môi son
Tình buồn lòng dạ héo hon
Sầu đâu mấy độ thơ non hoá già

Tình mình như giấc mơ hoa
Hôm nào nồng thắm giờ là đắng cay
Tình mình như bóng mưa mây
Chợt mưa chợt tạnh nơi này nhớ mong.

Sứ Giả Tình Yêu

Bồng bềnh mây nhẹ trôi êm
Buồn lòng tôi đứng bên thềm nhớ thương
Mây ơi bay tới muôn phương
Nhắn lời tôi gửi lời thương tới nàng

Mây bay đừng vội..nhẹ nhàng
Rơi đi vần chữ tình mang nhắn lời
Mây nè..đừng chớ ham chơi
Để người ta đợi giận rơi lệ sầu

Thuộc rồi mây nhớ mấy câu
Ta thương em lắm đêm thâu mộng tình
Hỡi em gái nhỏ duyên xinh
Mây là sứ giả của mình đó nhe.

Ước Mơ Tình Yêu

Anh luôn mơ ước mộng lành
Dù cho xa cách tình anh vẫn nồng.
Em ơi ! bao nỗi nhớ mong
Đừng làm băng giá… má hồng phôi phai.

Tim anh cửa đóng then cài
Nỗi buồn man mác biết ai thương mình?
Hẹn nhau trọn kiếp ba sinh
Có ai biết trước biển tình bão giông ?

Nỗi niềm em có biết không?
Tình anh rơi xuống dòng sông Thu Bồn.
Mỗi khi chiều tím hoàng hôn
Lòng anh khắc khoải…bồn chồn nhớ em.

Nỗi buồn thương nhớ trong đêm
Em như làn gió bên thềm đợi anh.
Bao nhiêu tình cảm chân thành
Trao nhau ân ái em anh thỏa lòng.

Bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông
Tình yêu mãi mãi trong lòng đôi ta.

Nuôi Dưỡng Tình Yêu

Tình yêu là chuyện muôn đời
Khi yêu có cả ngọt bùi đắng cay
Dạt dào ngây ngất đắm say
Giận hờn đến nỗi lung lay dạ lòng

Si mê trải thảm hoa hồng
Cách xa nhung nhớ phập phồng nỗi lo
Khi gần cự cãi đôi co
Chỉ vì tự ái khiến cho hiểu lầm

Rút lui lặng lẽ âm thầm
Bằng không quậy phá hờn căm thỏa lòng
Gây nên bi kịch bão giông
Sẵn sàng bẻ gãy chữ đồng làm đôi

Sao không suy nghĩ thử coi
Chịu lui một bước khúc nôi giải bày
Lẽ nào sớm tối đổi thay
Hãy nên hòa giải sống ngay hết lòng

Vị mùi tha thiết thắm nồng
Cùng nhau vun đắp thông dòng nghi nan
Ra vào chỉ biết khóc than
Chi bằng nuôi dưỡng tâm an nghĩa tình.

Đợi Em Quay Về

Nhớ em nhớ đến vô cùng
Từng giây từng phút muốn chung lối về
Nơi đây xin trọn câu thề
Đợi em trở lại nơi quê thanh bình.

Cảm ơn lời nói chân tình
Của người con gái đẹp xinh nhất đời
Yêu nhau chẳng muốn xa rời
Nhưng vì nghịch cảnh lệ rơi cam đành.

Ai ơi xin hãy chân thành
Cho nợ duyên mãi an lành tháng năm
Dù rằng còn mãi xa xăm
Tình anh vẫn đợi đêm nằm nhớ thương.

GIọt sầu cứ thế hoài vương
Em ơi có biết canh trường xót xa
Yêu em anh mãi thật thà
Chờ ngày hội ngộ đậm đà duyên trao.

Không Tên

Tình yêu như sắc cầu vồng
Lung linh rực rỡ mà lòng nhói đau.
Tình yêu như biển thẳm sâu
Những khi giông tố bạc đầu sóng xô.

Tình yêu như bến với bờ
Gần nhau mà chẳng bao giờ gặp nhau.
Tình yêu như cuộc bể dâu
Nhớ thương…thương nhớ nát nhàu con tim.

Tình yêu ta mãi kiếm tìm?
Làm sao nỡ để cánh chim lìa đàn.
Cuộc đời vốn đã gian nan
Tình yêu có lúc ngập tràn thương đau.

Nếu còn lưu luyến về nhau
Tình yêu xin giữ bền lâu trong lòng.
Thương em một kiếp má hồng
Chỉ mong gần mãi trong vòng tay ôm.

 Anh Tìm

Anh tìm chút nắng thu vàng
Mang về sưởi ấm má nàng hây hây
Tìm đâu ngọn gió thơ ngây
Đem về thổi mát vai gầy tóc em

Anh tìm trong giữa màn đêm
Ngôi sao lấp lánh cánh mềm tặng em
Tìm trong nỗi nhớ không tên
Đâu là nhớ nhất đặt lên môi hồng

Tìm trong giá rét mùa đông
Đâu rồi hơi ấm tình nồng hai ta
Để tim yêu mãi hát ca
Cau trầu quyện thắm thiết tha mặn nồng

Tìm trong sợi nắng hừng đông
Tinh khôi ấm áp rực hồng sớm mai
Gom về thắp sáng ngày dài
Chặng đường đôi lứa chung vai gánh gồng

Tìm trong thăm thẳm đáy lòng
Sắt son chung thuỷ mãi vòng tay yêu!

 Em Như Làn Gió 4 Mùa

Em như làn gió mát lành
Mơn man trên mái tóc anh nhẹ nhàng.
Mùa xuân thủ thỉ khẽ khàng
Lời yêu thương…thật dịu dàng ấm êm.

Anh về thao thức từng đêm
Em như làn gió bên thềm đợi anh.
Đêm hè dưới ánh trăng thanh
Ru anh gió hát ngọt lành tiếng yêu.

Em như làn gió trong chiều
Trời xanh bát ngát sáo diều vi vu..!
Em như làn gió mùa thu
Đưa hương hoa sữa biết từ nơi nao?

Em như làn gió hanh hao
Đông về lạnh giá làm xao xuyến lòng.
Trời cao, biển rộng mênh mông
Em làm gió thổi, mây hồng là anh.

Tình yêu gắn kết trung thành
Bên nhau mãi mãi em – anh suốt đời.

Thơ lục bát tình yêu tuổi học trò

Thơ lục bát tình yêu tuổi học trò là những bài thơ viết về mối tình chớm nở e ấp,trong sáng. Tình yêu học trò với sự rung động đầu đời, một ánh mắt,một nụ cười,một cái chạm tay đã khiến lòng mình xao xuyến,con tim loạn nhịp.Bóng hình một thuở luôn chiếm một vị trí đặc biệt trong trái tim,dù năm tháng phôi phai.

Còn Đâu Tuổi Học Trò

( Nguyễn Ngọc Hùng )

Còn đâu cái thuở ngày xưa
theo em qua mấy buổi trưa tan trường
còn đâu những sáng mờ sương
đếm bao lá rụng bên đường em qua
Còn đâu áo thả đôi tà
thẹn thùng gió cuốn mây và tóc bay
ôm nghiêng tập vở trong tay
bờ vai em nhỏ cho ngày mộng mơ
Còn đâu nỗi nhớ thành thơ
tôi ngồi thả cái ngu ngơ vào chiều
từ tôi ấp úng lời yêu
chuyện tình cũng đã thành điều vu vơ
Còn đâu những tối mong chờ
cùng cây thông đứng bơ vơ một mình
bên em phố bỗng lặng thinh
chỉ bàn tay nắm cái tình ngây thơ
Còn đâu, đâu nữa giấc mơ
chỉ còn kỷ niệm ơ hờ ngày xưa…

Hạ Nhớ

Em ơi dĩ vãng nhạt nhòa
Sao anh cứ ngỡ chiều qua tình sầu
Yêu em mãi mãi dài lâu
Mặc em vẫn phụ tình đầu trái ngang
Hạ về Phượng nở hàng hàng
Vẫn che lối cũ tung tăng đi về
Trường xưa in bóng bên lề
Anh buồn nhìn lớp não nề nhớ nhau
Nhớ em nét chữ hồn đau
Dáng em tinh nghịch bên nhau sân trường
Nhớ em tành tập cải luơng
Em vờ hờn giỗi, yêu thuơng ngàn tuồng
Nhớ em những lúc chiều buông
Anh chờ cửa lớp ngóng trông tan giờ
Nhớ em dáng dấp mong chờ
Gặp anh đứng đợi hững hờ làm thinh
Nhớ em dệt khúc ân tình
Mỗi khi hạnh phúc chúng mình bên nhau
Nhớ em môi thắm son màu
Như màu Phượng vĩ nỗi đau chia lìa
Em ơi dĩ vãng nhạt nhoà
Sao anh cứ ngỡ chiều qua tình sầu
Yêu em mải mãi dài lâu
Mặc em vẫn phụ tình đầu trái ngang
Hạ về Phượng nở hàng hàng..

Hạ Thương

( Dinh Nguyen )

Xa em phượng đã bao mùa
Mà lòng còn ngỡ như vừa hôm qua
Nay mùa phượng vỹ đơm hoa
Ve sầu gọi nắng vọng hoài cố hương.
Thương mơ ký ức tháng năm
Tan trường chung bước nắm tay ngại ngùng
Đường về đón đợi em qua
Bên hàng phượng nở say xưa từng ngày.
Dẫu nay xa cách nghìn trùng
Lòng còn mộng giấc mình cùng đan tay
Chờ anh — hạ đến ngày về !
Ngập đường phượng nở lối thề chung đôi.

Cảm Ơn Cơn Gió Vô Tình

( Trần Nhật Tuấn )

Cảm ơn cơn gió vô tình
Mang bài thơ đến kề bên chân nàng
Lạy trời… khoan!… chớ vội vàng…
Tôi đi xa.. hãy khẽ khàng nhặt lên

Xin em hãy đọc thật êm
Lời thơ tôi mỏng như viền áo ai
Xin em đừng nhếch môi cười
Thơ tôi đổ mặt ngượng hoài hôm sau…

Xin em đừng quẳng đi mau
Thơ tôi chắc sẽ đau sầu lặng thinh
Cảm ơn cơn gió vô tình
Giúp tôi khỏi đứng một mình… trước em!

Tuổi Hồng Thuở Ấy

Bồng bềnh gió chải tóc mây
Nắng nghiêng lơi lả hây hây má hồng

Vườn xưa bao nỗi ngóng trông
Hạ về nhặt lại tuổi hồng ngày thơ
Một thời áo trắng ước mơ
Tròn xoe đôi mắt đứng chờ đợi nhau

Thẹn thùng nép nhánh hoa ngâu
Bóng trăng lổ đổ áo màu cười duyên
Đêm mơ trộm lúm đồng tiền
Đuổi nhau khúc khích bên triền sông xưa

Giọt yêu lấp lánh trong mưa
Quyện mùi hương tóc như vừa đâu đây
Hạ về thấp thoáng trong mây
Tuổi hồng thuở ấy vương đầy túi thơm

Thơ Em

Thơ em cái tuổi học trò
Sao mà hay thế lần mò tới xem
Tinh mơ cho đến nhá nhem
Câu thơ cái chữ lén đem về nhà…

Tuổi thơ đã lóe tình riêng
Giữ vào sâu thẳm cõi thiêng hồn người
Sao mơ mộng thế em ơi!
Hoa khôi từ thuở, còn đời học sinh

Phượng Hồng Ơi !

Tác giả: Phạm Hải Đăng

Thuở nào, hai đứa học chung
Em như cánh phượng ngập ngừng ngoài sân
Còn anh, chẳng dám lại gần
Chỉ nhìn len lén những lần em qua !

Chung trường nào có đâu xa ?
Lời thương muốn nói vậy mà lại thôi !
Chiều về, ngắm cánh phượng rơi
Em nào hay biết có người ngẩn ngơ ?

Phượng hồng ơi !, những ngày thơ
Trinh nguyên tà áo để khờ tim anh
Bao nhiêu lần, cứ loanh quanh
Đề cho cánh phượng xa cành bay đi !

Sân trường giờ có còn chi ?
Phong rêu tường cũ có gì trong nhau
Phượng hồng giờ đã về đâu ?
Góc sân ghế đá phai màu thời gian.

Cánh Phượng Rơi

Tác giả: Trương Thị Anh

Qua rồi áo trắng cặp nơ
Qua thời áo trắng mộng mơ học trò
Nhớ thời áo trắng buông lơi
Vui chơi đùa nghịch phượng rơi cài đầu

Nhớ xưa em mái tóc thề
Hết giờ học lớp em về thật mau
Cao su dép lốp quai xâu
Dép tụt quai xách đua nhau chân trần

Đường trơn em cư tần ngần
Đưa tay anh dắt qua cầu sông quê
Áo trắng vương mái tóc thề
Ra trường hết cấp em về làm dâu

Đại học anh mới khóa đầu
Anh xong đại học em đâu thể chờ
Chồng rồi, anh vẫn ngẩn ngơ
Thơ xưa lưu giữ bây giờ nhớ em.

Xem thêm  Top bài thơ 8 chữ tình yêu hội tụ đầy đủ cung bậc cảm xúc