” Em sẵn sàng chia tay với anh và bỏ đi 6 năm hai đứa quen nhau chứ em không thể dứt bỏ mối quan hệ với người ấy” Câu nói đau lòng mà tôi nhận được từ em.” Chia tay đi em, đừng làm khổ anh nữa!”. Câu nói của tôi vừa nói với em!

Tôi và em yêu nhau đã gần ấy năm, đấy cũng là một khoảng thời gian dài và bền bĩ của các cặp tình nhân yêu nhau. Tôi và em gặp nhau ở căn nhà trọ, ngày ấy tôi còn nhớ rất rõ – năm đầu của cái thời sinh viên- tôi thì ở miền nam theo trường đại học ở gần tỉnh sinh sống vì gần nhà cũng tiện. Em thì ờ miền bắc vào theo học, cũng không biết lí do vì sao, từ ngoài xa xôi lại chạy vào trong này, ai cũng thắc mắc. Sau này thì cũng được biết cái lí do đó là do thi mà tưởng nhầm cái tên trường , nghe xong tôi cũng bật cười.  Em thì học đại học nên nhập học trước vào trường và vẫn đang đợi ngày nhập học ở dãy nhà trọ. Tôi thì chỉ cao đẳng, nhờ chị quen biết gần nhà nên dẫn tôi vào đúng nhà trọ của em ở , âu cũng là cái ngẫu nhiên. Cái thời mới lớn cứ ngơ ngơ.. không biết gì. phòng tôi gần phòng em. Sống chung dãy nhà trọ thế nhưng tôi và em chẳng bao giờ nói chuyện với nhau, mặc dù tôi là người có vẻ hay nói nhiều ấy 🙂 , gặp ai cũng bắt chuyện làm quen thế nên rất được nhiều người yêu mến. Và như thế thời gian cứ lặng lẽ trôi và tôi vẫn cứ sống cuộc đời tôi và em vẫn sống cuộc sống của em. Được vài tháng sau, hình như cũng được khoảng 7 tháng ấy chứ, trong một lần tình cờ tôi bắt chuyện và nói chuyện với em , cũng vì ngẫu nhiên ấy mà ngày qua ngày tôi với em dần dần nói chuyện với nhau nhiều hơn.  Ban đầu cứ nói chuyện như xã giao , rồi dần dần như trở nên thân quen. Em sống có vẻ rất khép kín ngoài việc đi học về sáng chiều ngày 2 buổi là cứ ở trong phòng chẳng đi đâu. Ngược lại , hễ hết thời gian học là tôi cứ đi chơi thả ga, qua mấy tụi bạn chơi suốt ngày, hôm thì nhậu nhẹt, hôm thì đi vòng vòng mấy cái nhà trọ của tụi nó. Hầu như là chả có việc gì để làm, năm đầu của thời sinh viên là thế!  thế là hết học kỳ đầu .

Xem thêm  Can đảm YÊU, dám YÊU, chịu YÊU

 

giau-kin-niem-vui-noi-buon

Đến năm thứ hai, tình hình có vẻ tiến triển tốt! Tôi bắt đầu nói chuyện với em nhiều hơn . Chính nhờ như thế mà em bắt đầu cởi mở và nói chuyện nhiều hơn. Tình cảm bắt đầu lúc nào cũng chẳng biết. thời gian này 2 đứa bắt đầu đi chơi sau mỗi buổi tối lúc rãnh rỗi, tôi vác chiếc xe martin , cái gia tài của tôi, chở em chi dạo quanh công viên, đi ăn kem khi trời lạnh , tôi nhớ những câu nói của em, em rất thích đi ăn kem khi trời lạnh hoặc là hóng mát chạy vòng vòng cũng được để tâm trạng được thoải mái khi em nhơ nhà. Và tôi nhớ từng câu nói của em, khi có thời gian khi em buồn nhơ nhà tôi luôn làm trò và khiến em bật cười khi đang khóc .  Thời gian thấm thoát trôi qua và tình cảm hai đứa ngày càng thắm thiết.  Tôi ước rằng cái thời gian ấy dừng lại, với những phút giây thật hạnh phúc! Cái khoảnh khắc thật đáng nhớ.   Và mặc dù không muốn thì tôi cũng tốt nghiệp và ra trường trước e một năm. Ngay khi ra trường rất may mắn là tôi xin được việc làm ở  sài gòn trong một công ty máy tính. Đối với tôi thật là một điều hạnh phúc và cả đối với gia đình và cả em.  Mặc dù thoáng qua có vẻ thấy em buồn, em buồn vì hai đứa sẽ bắt đầu xa cách và em vui vì tương lai của tôi.  Tạm biệt nhà trọ, tạm biệt ngôi nhà và tạm biệt em, a tạm xa nhé! Tôi bắt đầu khăn gói lên nơi làm. Sáng đi làm và tối về cứ ở nhà trọ chẳng biết đi đâu với cái đất sài thành xa lạ và tối tối cứ nhắn tin hoặc nói chuyện điện thoại với em! 1  tháng 2 tháng rồi hết 1 năm và em cũng ra trường. Em muốn lên sài gòn làm gần tôi nhưng thời gian ban đầu chưa xin được việc nên em đến vũng tàu và xin được việc làm ở nhà của người chi ruột có gia đình trên đó, làm thời gian vì lương thấp nên e hễ có cuộc phỏng vấn nào của công ty trên sài  gòn là em không bỏ qua. Ông trời cũng không phụ lòng người tốt cuối cùng em cũng xin được 1 công việc và ngày ấy em lên và tôi cũng kiếm tìm nhà trọ để 2 đứa được ở chung,  một chuỗi ngày hạnh phúc bắt đầu , hai đứa rất vui tỏ ra mặt ấy chứ.

Xem thêm  Ngoại tình

Thế nhưng chuỗi ngày ấy cuối cùng cũng chẳng tồn tại được lâu, cứ như không có gì là mãi mãi phải không mọi người! e bắt đầu có những hành động và thái độ khác hẳng sau 3 năm, em bắt đầu giấu những món quà của tôi tặng lúc trước thì hể tôi tặng gì thì em cũng post lên fb để khoe chụp hình nữa ấy. và bây giờ ngày nào e cũng trò chuyện với một người quen biết trên mạng ,em nói là công việc , cứ chat say sưa từ lúc đi làm về đến tận khuya khi nào người đó kêu đi ngủ mới đi, còn tôi kêu thì không, và cứ mỗi lần tôi nói là em tỏ thái độ giận tôi, hết chat rồi nhắn tin gọi điện. Ngày 14/2 tôi đã tặng hoa tặng quà em đã giấu đi, tôi rủ em đi chơi đến những nơi mà em rất thích đã nói với tôi trước kia tôi nhớ rất rõ vì em. thế nhưng em không đi và đổi lại lí do là em mệt, tôi thấy vậy nên ở nhà vì nghĩ em mệt, ừ thì không có ngày này thì ngày khác, vừa quay qua thì em đã cầm trên tay cái điện thoại liên lạc với người ấy liền.  Tôi vô tình nằm gần em và thấy và em giấu cái điện thoại qua một bên. Tôi như chết lặng, tôi hỏi thì em chỉ nói chat công việc bình thường thôi. Ừ công việc thì thôi vậy tôi cũng cho qua, chắc có lẻ tôi quá đa nghi chăng?  và tôi cứ thắc mắc không sao giải đáp được những khúc mắc trong lòng.  Sau ngày ấy em lại càng liên lạc tự do hơn. Tôi suy nghĩ rất nhiều và tôi quyết định hỏi em và cũng như một lời chân thật:  Cuối năm mình cưới nhau nha em? em trả lời rất nhanh gọn: không. Tôi hỏi tại sao? em nói 3 năm nữa. Ừ thì 3 năm, tôi quay sang hỏi chuyện của người đó, em hớt ngang liền , tôi quyết tâm hỏi 1 lần cho rõ, thật đau lòng có thể nói là lòng tôi như đã chết kể từ nhận được câu nói của em : em thà chia tay với a, thà bỏ hết những ngày tháng 6 năm 2 đứa yêu nhau chứ em không dứt bỏ mối quan hệ với người đó.” 6 năm không bằng mấy tháng?” , Tôi cười ra nước mắt. Có lẽ tôi luỵ chăng?

Xem thêm  Đừng chết ở tuổi 25 !

Vì ai mà tôi đã bỏ tất cả để 1 lòng vì ai? tất cả những gì tôi đã làm trong suốt thời gian qua là vô nghĩa sao em?    Tôi muốn khóc ra thành lời nhưng không thể tôi cố nén lại vì tôi là con trai mà tôi tự  nhủ với tôi như thế!  Sau bao ngày tôi suy nghĩ và tôi cố níu kéo em lại tôi sẵn sàng chờ đợi em, tôi sẳn sàng bỏ qua tất cả. Tôi vẫn cố tỏ ra vẻ vui vẻ như thường ngày.  Nhưng sức chịu đựng của con người có giới hạn em à!   Em vẫn như thế và tôi không còn  gì để nói nữa rồi.  Một ngày cũng vì người đó mà tôi với em cãi nhau. Và cuối cùng dù muốn hay không muốn tôi cũng đành nói lời chia tay với e: em à mình chia tay đi, mặc dù anh rất đau lòng, nhưng anh không thể chấp nhận một người sống bên anh mà lúc nào cũng ở bên người khác!   E m im lặng và lên fb tâm sự với ai gì đó và bắt đầu nói với họ tôi như là một người xấu xa, và em không có lỗi gì cả.  Anh rất đau lòng em à, a cũng không ngờ em bây giờ lại như thế , cứ cho mọi người nghĩ a là người xấu cũng không sao , anh vẫn là anh, anh vẫn sống không có lỗi với chính mình, và em bây giờ không còn là một người con gái ngoan hiền ngây thơ như lúc xưa, như cái ngày mà anh biết nữa rồi.   Ôi những ngày tháng hạnh phúc năm xưa anh vẫn luôn kiếm tìm đã rời xa vòng tay anh rồi, anh ngẹn ngào như muốn hét lên thật to.  Và có lẽ anh phải xoá nhoà những kỷ niệm đẹp đó phải không em? nhưng đối với anh không thể em à, anh sẽ giữ mãi nhưng ký ức ấy! Chúc em hạnh phúc với những gì em đã chọn , người con gái mà a mãi yêu!

Xoá nhoà kỷ niệm
3.3 (66.67%) 3 votes